TRUYỆN VỀ CHỦ ĐỀ NGHỀ NGHIỆP

Bác nông dân

Từ sáng sủa sớm, trên cánh đồng lúa chín vàng, các bác nông dân thoăn thoắt đưa liềm xén ngang từng khóm lúa.Mặt trời càng lên cao, mọi bạn càng gặt nhanh tay, mồ hôi bé dại giọt và ướt đầm sườn lưng áo. Nhìn đa số lượm lúa mẩy tiến thưởng óng các bác nông dân cực kỳ vui vì đã bỏ công chăm lo để gồm một mùa màng bội thu.

Bạn đang xem: Truyện về chủ đề nghề nghiệp

*

Ba anh em

Một ông cụ tất cả một nơi ở nhả và cha con trai. Nắm muốn cho các con học tập nghề bèn bảo các con:-Các con, từng ngừoi hãy học mang một nghề. Sau này, ai tỏ ra tải xuất sắc nhất phụ thân sẽ cho khu nhà ở này.Ba người con vâng lời. Họ chia tay nhau, mọi cá nhân đi một ngả. Anh bé cả học nghể thợ cạo: anh khéo léo lắm phải thường được vua mời vào cung để phục vụ nhà vua. Anh lắp thêm hai học nghế đóng móng ngựa: anh cũng kéo léo lắm phải thường được đóng móng ngựa cho những vị đại thần. Tín đồ em út học tập múa kiếm khôn cùng thành thạo. Đúng ngày đã hẹn trước ba đồng đội về họp ở trong nhà cha. BÀ nhỏ hàng làng rủ nhau đến chơi. Ba bạn bè chưa biết trổ tài bằng cách nào thì bỗng dưng thấy một bé thỏ cạhy nganag. Fan anh cả rối rít rút dao cạo và hộp xà phòng xua đuổi theo, cạo sạch sẽ bộ ria thò mà thỏ không bọ xây xát mép. Mọi bạn đều trầm trồ tán thưởng.Bỗng một cỗ xe bốn ngựa chiến kéo chạy qua. Anh đồ vật hai tức thời phóng theo, vậy lại các bộ móng tươm tất, trong khi cỗ xe cứ cạhy như bay. đầy đủ người ai cũng phục tài.Lúc đó trời ban đầu mưa. Bạn con út ít rút tìm ra sân múa.Mưa càng khổng lồ anh múa kiếm càng nhanh. Lúc trời lạnh, tín đồ anh vẫn khô ráo, không trở nên dính một giọt nước. Mọi bạn đều chấp nhận thưởng căn nhà cho anh.Nhưng ba anh em thương yêu thương nhau lắm. Họ vẫn bình thường sống cùng nhau trong một nhà. Họ ;làm ăn uống kéo lại tốt bụng, thiệt thà nên rất đông người tiêu dùng và học tập trò. Họ sống bên nhau hạnh phúc vui vẻ xuyên suốt đời.

Chim Thợ may

Có một loài chim nhỏ, đuôi dài, khôn xiết đẹp cùng duyên dáng, nhưng bởi ở tận trong rừng sâu nên không ai biết được. Nó bi thảm lắm. Một hôm, nó gặp Hổ than thở:– Thưa Chúa đánh Lâm, sống trong rừng, từ chim Sâu, chimGõ Kiến, Chèo Bẻo, Chích Chòe, cho tới Phượng Hoàng, chim Ưng, muôn loài đều phải có tên. Bọn họ hàng đơn vị tôi hơi đông lại đẹp nên cù, lý tưởng nữa. Ấy vậy mà cửa hàng chúng tôi không có tên tuổi gì cả. Như vậylà không công bằng, mong Chúa đánh Lâm xem xét!Hổ hễ viên:– yên ổn Trí! lặng trí! Rồi đâu sẽ có được đó. Theo ta, muốn mang tên không khó.

Xem thêm: Khoa Thiết Kế Đồ Họa Là Gì? Ra Trường Làm Gì? Ra Trường Làm Gì

Loại khó là làm sao xứng với cái tên ấy thôi. Gồm gì xứng đáng tự hào, giả dụ như biết đến tên mình mà ai ai cũng căm ghét hy vọng tránh đến xa. Ta báo mang đến nhà chị biết, Phượng Hoàng vẫn mở cuộc thi làm tổ đấy. Nếu làm cho tổ khéo nhất, chắc chắn cả núi rừng này sẽ nghe biết họ hàng đơn vị chị thôi.Nghe Hổ nói vậy, nó vui mừng quay về, triệu tập cả họ hàng lại bàn việc làm tổ cố gắng nào cho bền, cho đẹp. Theo phân công của chim mẹ, các chim thợ chăm chỉ nhặt nhanh các cành lá úa dài, mảnh với bền cả những sợi bông, gai len, gai vải vương vãi vãi dưới đất làm chỉ. Để hợp tác vào làm tổ, trước hết nên tìm hai dòng lá to lớn và vững chắc mọc gần kề nhau. Chim chị em dùng mỏ sắt chũm kim khâu túm các mép lá lại. Sau khi dùi thủng mép lá, chim người mẹ cắn chỉ dùi qua lỗ thủng của lá nhằm khâu từ bỏ mép lá mang đến cuống lá rồi sử dụng bông, tua cỏ, gai vải mềm nhằm “rải thảm” cùng “ốp tường”. Một tuần sau cái tổ xinh xinh vừa bền đẹp đã trả thành. Cứ giống như một thợ may lành nghề khâu vậy.Kết quả, mẫu tổ ấy được bình là chiếc tổ đẹp nhất nhất, bền nhất với đại gia đình nhà chim “vô danh” tê được Phượng Hoàng khuyến mãi danh hiệu “chim Thợ May”. Danh hiệu ấy biến chuyển tên của loại chim Thợ May đấy những cháu ạ!

*

Vẽ chân dung Mẹ

Mẹ vừa ra bên ngoài một lát mà Đông vẫn nhớ mẹ. “Con đếm từ là 1 đến 3 là bà bầu phải về đấy nhé!” – Đông âm thầm nghĩ cùng giơ bàn tay ra bắt đầu đếm. Đông đếm mỗi con số kéo dãn ra: “Một…” và vểnh tai lắng nghe. Xung quanh cửa vẫn không nghe thấy giờ chân mẹ. “Hai…” – Đông lại đếm số lượng hai rõ dài, cùng dỏng tai lắng nghe. Vẫn chưa xuất hiện động tĩnh gì. Rồi Đông đếm con số ba dài ra hơn nữa “Ba…”. Vẫn không có động tĩnh gì. Em đặt chân vào cửa, dán đôi mắt vào khe cửa nhìn ra ngoài, chẳng bao gồm ai cả. Bà bầu chưa về. Đông nhớ chị em quá! “ Mình đang vẽ chân dung mẹ!” Đông vẽ một vỏng tròn rõ to rồi hôn lên vòng tròn to lớn đó. Vơi hôn lên nhì vòng tròn nhỏ, Đông thì thầm: “Đây là hai con mắt của mẹ”. Đông vẽ tiếp đôi môi của mẹ. Vừa vẽ xong, Đông bổng nghe giờ đồng hồ gõ cửa và giọng nói thân quen của mẹ: “Mẹ đây, rất cưng của mẹ”. Đông vội mở cửa và ào vào lòng mẹ, vui miệng reo lên: “Mẹ!”. Em ôm lấy cổ mẹ thì thầm: “Mẹ, bé đếm mang đến 3 mà người mẹ vẫn không về. Nhỏ hôn lên mắt mẹ thì bà mẹ về ngay”. Nói hoàn thành Đông hôn tiếp lên má mẹ.