HẠT GIỐNG CHO TÂM HỒN

“Hạt giống tâm hồn” với những mẩu truyện được chọn lọc từ những đầu sách trong nhiều năm qua. Sách được sắp xếp theo những chủ đề: ý chí – nghị lực, quý giá thử thách, cố đổi ánh mắt cuộc sống, bài học chấp nhận, tha thứ, phép mầu của yêu thương thương, cho đi là còn mãi, vượt lên nghịch cảnh, thất bại là điều bình thường, đừng lúc nào từ vứt ước mơ và chân lý cuộc sống.

Bạn đang xem: Hạt giống cho tâm hồn

10 mẩu truyện “Hạt giống chổ chính giữa hồn” lisinoprilfast.com tinh lọc có sự nhiều mẫu mã và nhiều chủng loại về đề tài. Những câu chuyện đều nhấn mạnh đến lòng tin vượt lên, chiến thắng nghịch cảnh cùng chiến thắng phiên bản thân mình.

Bạn đọc có thể phát hiện câu chuyện của chủ yếu mình, của những người bao quanh hay phần lớn người trọn vẹn xa lạ… để rồi suy ngẫm, chiêm nghiệm, tìm hiểu và tìm thấy điều chân thành và ý nghĩa nhất cũng như tìm thấy câu châm ngôn cho cuộc sống đời thường của mình.

Bộ thứ của ba

Lúc nhỏ, bộ đồ tía mặc luôn khiến cho tôi thấy sượng sùng. Tôi mong ba ăn diện giống mấy vị bác sĩ, pháp luật sư chứ không như cách tôi trông thấy cha vào hầu như sáng nóng giãy khi bố thức dậy mau chóng để chiên trứng cho tôi và mẹ.

Ba ưa mặc loại quần jeans cũ mèm, với hầu như dấu dao nhíp ở đũng quần, và loại áo vải với thật nhiều móc khóa, gài đủ thứ bút viết, thuốc lá, đôi mắt kính, cờ-lê, tuốc-nơ-vít ở những túi. Giày của tía là loại có mũi bởi thép, rất cực nhọc cỏi ra phải tôi thỉnh thoảng cỏi giày giùm ba mỗi lúc ông đi sửa máy lạnh về. Mà công việc và nghề nghiệp của bố cũng làm tôi thấy xấu hổ khiếp gơm.

*
Xem giá bán bán

Tuy vậy, bởi vì hãy còn là trẻ con nên tôi thường xuyên lén vào chống ba, nhại lại mặc đồ dùng của bố và săm soi trước gương. Trí tưởng tượng của tôi phát triển thành áo ba thành áo choàng của vua, và dây thắt lưng thành bao súng của lính. Tôi thường xuyên mặc áo lót của bố đi ngủ. Thiết yếu nhờ dòng mùi các giọt mồ hôi quen ở trong trên cổ áo ba mà tôi trấn át được nỗi hại bóng buổi tối của mình. Nhưng mang đến mấy năm vừa mới đây tôi ban đầu ước chi cha bán quách mớ quần jeans đi nhằm đổi lấy quần vải kaki và thay phần đa đôi giày cổ lỗ SĨ bằng giầy đế phẳng thích hợp thời trang hơn. Tôi cũng thôi không mặc đồ bố khi đi ngủ. Và sau cuối thì mơ về một người phụ thân khác.

Tôi đổ lỗi mang đến cách ăn diện của tía đã gây nên những thất bại trong đời mình. Khi bị bọn con trai bắt nạt, tôi cầu mong mỏi chúng quan sát thấy bố đội nón cao bồi, cỏi trần cùng dẫn chó đi dạo. Tôi cảm tưởng như đàn con gái mỉm cười nhạo tôi vì thấy ba tôi sở hữu đôi giầy đen xì trường đoản cú xén cỏ. Gia đình đàn nó thuê người khác cắt tỉa bãi cỏ (tôi tin chắc là họ ăn diện cũng rất đẹp hơn tía tôi); trong khi ba tụi nó nhàn rỗi dạo du thuyền bên trên vịnh, diện áo len ấm màu tiến thưởng chanh và đi giày xăng-đan đắt tiền.

Ba chỉ mua gồm hai bộ đồ quần áo vét vào đời. Bố thích ăn mặc sao cho dễ chịu và thoải mái để rất có thể dễ dàng chui xuống gầm xe. Cầm nhưng, vào trước ngày kỉ niệm hai mươi năm ngày cưới của ba mẹ, ba cùng tôi cho tới tiệm Sears – cửa hàng quần áo khét tiếng trong vùng. Suốt giữa trưa ba test hết bộ này đến cỗ kia. Từng bộ, cha đều đặt chân đến trước gương, mỉm cười và gật đầu, hỏi giá rồi lại đi tìm kiếm bộ khác. Chắc rằng ba thử tới mức chục bộ trước lúc lái xe sang một cửa hàng giảm ngay và oder now một bộ mà chẳng cần được thử. Tối hôm đó, bà bầu tôi mãi xuýt xoa là bà trước đó chưa từng thấy người đàn ông nào đẹp trai hơn thế.

Song, hôm tía mặc bộ quần áo ấy đi dự lễ vạc thưởng lớp 8 của mình thì tôi mong gì ba trong nhà còn hơn. Sau sự kiện (tôi được lựa chọn là học sinh Uu tú toàn diện), bố vừa thay cỗ đồ mất màu vừa khen ngợi các kết quả của tôi. Khi ba vào ga-ra nhằm rửa xe, tôi tấn công bạo nói hết với cha về điều bị coi như sai trái đã sỉ nhục tôi ở tuổi 14.

– nguyên nhân ba không ăn mặc “tử tế” như tía của mấy thằng bạn con? – Tôi hóa học vấn.

Xem thêm: Top 10 Tập Phim Hay Nhất Running Man Hay Nhất 2015 ), Danh Sách Tập Của Running Man (2015)

Ba sửng sốt quan sát tôi với ánh mắt đau buồn, cầm cố tìm câu trả lời. Rồi trước khi đi tắt thở vào ga-ra tía nói:

– cha thích bộ đồ quần áo của mình.

Đến khi bao gồm chắn hơn, tôi nghiệm ra rằng đàn con gái kiêng né tôi chưa phải vì cha tôi, mà chính vì tôi, con trai của ông. Tôi nhận ra câu nói của ba tối hôm đó cụ thể hàm ý là: “Có đông đảo thứ đặc biệt quan trọng hơn xống áo bên ngoài; và bố không thể chi phí đồng xu như thế nào cho bản thân cũng chính vì con yêu cầu nhiều thứ”. Bố chẳng đề nghị nói thêm lời nào, mà lại tôi đọc ba muốn nói: “Ba quyết tử để cuộc sống con sau này sẽ khá hơn cuộc đời ba”

Lễ tốt nghiệp trung học của tôi, ba đến dự trong bộ đồ mẹ mới sắm hồi sáng sủa sớm. Không hiểu sao tía có vẻ cao nhòng đẹp trai và đường bệ hơn hồ hết ông cha khác. Khi ba đi ngang, họ nhịn nhường lối cho tía – tất nhiên không phải vì bộ đồ mà vì con bạn ba. Nhận thấy sự tự tín trong tầm dáng đường hoàng với niềm trường đoản cú hào trong đôi mắt ba, các bác sĩ và hình thức sư cư xử với bố thật lịch sự và trân trọng. Kế tiếp về nhà, cha cất ký bộ đồ đều đều nhất của tiệm Sears ấy vào tủ. Cùng mãi cho tới lễ tang của ba, tôi không lúc nào trông thấy nó một lần làm sao nữa!

Tôi không biết tía đã mặc thiết bị gì lúc mất. Nhưng khi đó ba đang thao tác làm việc nên ắt hẳn là cha đang mặc bộ đồ yêu thích của mình. Điều đó yên ủi tôi các lắm. Mẹ định tẩm liệm tía trong bộ đồ áo của tiệm Sears, tuy thế tôi thuyết phục bà mẹ gỏi mang lại nhà tang lễ chiếc quần jeans cũ, chiếc áo vải và đôi giầy sờn mép của ba.

Buổi sáng sủa hôm tang lễ, tôi rước dao nhíp đục lỗ nhỏ trên dây thắt lưng của cha cho nó vừa với eo mình. Xong, tôi mặc bộ đồ tiệm Sears của tía vào. Thu không còn can đảm, tôi quan sát mình vào gương. Đó! ngoài bộ đồ, tầm dáng tôi mới nhỏ dại bé và bình thường làm sao. Một lần nữa, như thời thơ ấu, bộ đồ lại lùng thùng phủ lên thân hình gày gò nhom của tôi. Mùi hương của ba lại phả lên mơn trơn tru khuôn phương diện tôi, nhưng bắt buộc nào an ủi tôi được. Tôi không cứng cáp lắm về vóc fan của tía – tôi đã hết là thằng bé nhỏ nông nổi từ rất lâu rồi. Đứng yên ổn trước gương, nước mắt dưng trào, tôi núm tưởng tượng ra “mình sẽ ra làm sao trong quãng đời sau này” – hồ hết ngày tôi sẽ bự lên trong bộ đồ quần áo của ba.

Lời nhắn gởi muộn màng

Hãy trân trọng tình yêu bởi tình yêu sẽ trường tồn ngay cả khi sức mạnh ngàn vàng của người sử dụng không còn nữa.

– Og Mandino

Một con trai trai trẻ mắc phải căn bệnh dịch hiểm nghèo với mọi phương pháp chữa trị rất nhiều vô hiệu so với bệnh tình của anh. Anh đau khổ khi nghĩ rằng mình hoàn toàn có thể qua đời ngẫu nhiên lúc nào đề xuất anh hay giao với tất cả mọi tín đồ và giam mình trong nhà suốt ngày. Cơ mà cuối cùng, chán cảnh tù túng bấn và có lẽ muốn ra khỏi nỗi bi lụy, mờ mịt của thiết yếu mình, anh quyết định lượn phố một lần.

Khi đi ngang một tiệm cung cấp băng đĩa nhạc, nam nhi trai bất giác đưa ánh mắt vào. Tiệm chào bán băng không lớn nhưng thoáng rộng và cách trình diễn khá 1-1 giản, dễ dàng chịu. Người bán sản phẩm là một cô gái chắc rằng chỉ trạc tuổi anh. Vào một thoáng, anh cảm giác như cả cố kỉnh giới hoàn toàn tan biến, chỉ còn mình anh cùng cô gái. Anh tiến mang lại trước mặt cô cơ mà không nhìn gì khác.

Cô gái ngước quan sát anh, mỉm cười và hỏi:

– Anh yêu cầu mua đĩa nhạc gì?

Và giây phút ấy, anh biết rằng trực giác mình không sai: đó là nụ cười đẹp nhất trên đời nhưng mà anh từng thấy. Anh lo sợ trả lời:

– Tôi… tôi ao ước mua một đĩa nhạc.

Rồi anh lựa chọn 1 đĩa với trả tiền mang lại cô gái.

– Anh có muốn gói đĩa nhạc đó lại không? – cô gái hỏi, vẫn với nụ cười trong sáng ấy.

Kể từ ngày ấy, từng ngày, anh đều ghé thăm cửa tiệm và sở hữu một đĩa nhạc. Lần nào cô gái cũng gói lại mang lại anh thiệt cẩn thận. Anh mang mẫu đĩa về và để vào tủ mà lại không một lần lôi ra nghe. Anh đến mua đĩa nhạc chỉ nên muốn chạm chán cô gái buôn bán hàng. Mặc dầu rất hy vọng ngỏ lời mời cô đi chơi nhưng vị quá nhút nhát đề nghị anh quan trọng lên tiếng. Người mẹ anh dường như biết tâm sự của đàn ông nên khuyên răn anh hãy cứ thử mạnh dạn một lần.

Ngày hôm sau, thu không còn can đảm, anh để một miếng giấy có ghi số điện thoại của chính mình lên quầy rồi bước vội ra ngoài…

Ngày tháng trôi đi, mang lại một hôm, chuông điện thoại thông minh nhà anh réo vang, bà mẹ anh nhấc năng lượng điện thoại. Đầu dây vị trí kia vang lên tiếng nói trong trẻo của một thiếu hụt nữ. Đó là cô bé ở tiệm bán băng đĩa hôm nào. Bất ngờ cô gái nghe giờ đồng hồ nghẹn ngào xen lẫn tiếng nấc của người mẹ: